"Không phải là anh không thể đợi. Nhưng ba anh yếu quá rồi. Ông ấy cần một cô con dâu, cần một đứa cháu nội."
"Tại sao lại phải nói điều đó với em?"
***
Mười một giờ hơn. Lạch tạch mở cửa căn hộ nhỏ, không dám mở đèn chính. Cô bạn chung phòng đã thở đều. Nhón nhón chân về "lãnh địa" của mình, quăng chiếc túi xách sang một bên, thả người thật nhanh xuống giường. Quần áo chật chội, mặt mũi lấm lem. Có cảm tưởng như chẳng thể nào ngóc đầu dậy nổi.
Ấy vậy mà vẫn phải dậy. Đèn bàn mờ mờ. Úp vội tô mì thứ ba trong ngày rồi chui thật nhanh vào nhà tấm. Tiếng cô bạn trở mình, khẽ làu bàu một câu gì đó tiếng bản địa. Tiếng Anh bập bẹ cũng có cái tốt, chẳng thể hiểu người ta đang nói cái gì, chẳng cần hiểu người ta đang nói cái gì. Nước...
Bạn đang sử dụng trình duyệt lỗi thời. Trình duyệt này có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Tình yêu & Tâm sự
Chia sẻ cảm xúc và nghệ thuật nuôi dưỡng hạnh phúc.
Bộ lọc
Chỉ hiển thị:
Đang tải…
- Sắp rớt cái mỏ rồi kìa, cha nội!
Mến nguýt dài.
Dường như chẳng để tâm đến sự khó chịu của cô bạn, Long vẫn tay chống cằm, mắt mơ màng, mỏ há hốc nhìn ra xa xôi.
- Tuyệt như thiên thần ấy.
Long thẫn thờ, mặt cười nghệch ra.
Cô nàng ấy là Hà, mới chuyển nhà về khu này được khoảng 3 tháng. Đấy, mới có 3 tháng mà tên Long đã như chết dẹp dưới chân nàng ta.
- Thật là nhục mặt nam nhi!
Mến bực bội quay quả đi ra cửa, xỏ dép lẹp bẹp về nhà.
Hà như các cô tiểu thư trong tiểu thuyết ấy. Da trắng bóc, tóc dài chấm lưng mà đen mượt bóng bẩy chứ chẳng hanh hanh màu nắng, da nâu bánh mật như Mến. Cứ tầm chiều, Hà sẽ ngồi bên khung cửa sổ to, lồng lộng gió và chơi đàn. Cây đàn to lắm, nhiều phím trắng đánh vào phát ra âm thanh nghe thật...
Vận tốc rơi của một giọt nước mắt là bao nhiêu? Vận tốc để yêu một người là bao nhiêu? Và phải mất bao lâu để có thể hết yêu một người?
Một ngày Hà Nội lênh láng trong nước mưa, nước cống dềnh lên nhuộm con đường nhựa lúc nâu lúc đen xì. Chiếc xe máy của tôi không thoát khỏi số phận ngâm mình trong mưa phố và “bất đắc kì tử chết máy giữa đường”. Vậy là tôi ì ạch như đang dắt một chú bò về xóm trên những cánh ruộng ru mình trong làn nước.
Luồn lách mãi tôi tìm về được ngõ nhỏ, nước sâu hoắm lăn tròn theo từng vệt bánh xe nặng nề, mệt mỏi như chính tâm trạng tôi lúc này. Uớt sũng, mỏi nhừ. Tôi sẽ tắm, sẽ ăn, sẽ ngủ, và sẽ chỉ chui rúc trong nhà xem ảnh thiên hạ chụp lụt cho qua những ngày mưa thê thảm. Tôi ghét mưa - những cơn mưa...
- Nhóc hâm
- Có anh hâm ý
- Ừm thì hâm mới thích em
- Ơ, vậy chứ không hâm thì không thích em hả
- Anh nguyện hâm cả đời, được không?
- Hihi, nhớ nhá, nguyện hâm cả đời vì em nhá...
Cô yêu anh, dù cả hai vẫn chưa một lần gặp mặt. Anh chỉ là một người cô tình cờ quen biết trên mạng, nói chuyện, quen, và rồi tự lúc nào cô cũng không rõ, anh đã trở thành một phần không thể thiếu của cô.
- Anh à, bao giờ thì anh sẽ gặp em?
- 4 năm em nhé
- Lâu quá à
- ...
- Em sẽ chờ, chanh 4 năm nhá nhá
- Cảm ơn em...
Như một thói quen, hằng đêm cô lại online, chỉ để mong thấy được ánh sáng từ nick yahoo quen thuộc nào đó...
- Anh ơi, trung thu đẹp quá kìa
- Em đi chơi đi
- Không, ở đây nói chuyện với anh cơ
- Nhóc hâm
- Có anh hâm ý
-...
Chàng trai và cô gái vừa ăn cơm xong. Sau đó chàng trai bắt xe lên thẳng sân bay. Anh phải đi công tác ở một thành phố xa xôi. Máy bay không chờ đợi một ai. Nhưng bữa tối của họ rất tinh tế, phong phú, chứ không phải qua loa cho xong, tất cả đều là những món ăn chàng trai thích ăn và đều là những món sở trường của cô gái. Cô gái giành cả buổi chiều để phủ đầy những món ăn hải sản trên bàn ăn.
Ảnh minh họa.
Chàng trai như con cá mập thích ăn đồ biển. Nhưng tính cách của chàng trai không giống cá mập một chút nào, mọi cử chỉ của anh đều tao nhã, anh là một người giỏi giang, xuất sắc.
Chàng trai lên máy bay lúc chiều tối. Anh nói với cô gái khi bước tới sân bay. Đợi đến tối thì lúc đó muộn quá, anh sẽ không gọi điện cho cô gái. Sáng...
Yêu nhau qua những lá thư suốt ba năm, cô nhân viên thẩm mỹ viện Nguyễn Thị Thùy Trang và chàng trai bị bại liệt Đặng Văn Tĩnh quyết định đi đến hôn nhân. Tuy nhiên, trong hôn lễ, người đến đón dâu, trao nhẫn cưới trong vai trò chú rể lại là em trai ruột của Tĩnh.
Tình yêu "ươm mầm" qua những cánh thư
Lúc mới sinh ra, Đặng Văn Tĩnh (SN 1986, ở xóm Bắc Kênh Cầu, xã Đồng Than, huyện Yên Mỹ, tỉnh Hưng Yên), cũng như bao đứa trẻ khác, hoàn toàn khỏe mạnh. Nhưng đến năm Tĩnh lên bảy tuổi, một bi kịch bất ngờ đổ ập đến, khi cậu đột nhiên bị tê buốt chân tay rồi ngất đi. Sau lần đó, hai khớp tay của Tĩnh dần trở nên lỏng lẻo, mềm oặt, hai chân thì cứng lại không thể di chuyển. Hoảng hốt, gia đình đã đưa Tĩnh đi khắp các bệnh viện điều trị...
Bảy ngày làm một bóng ma, dõi theo người mình yêu, Hạ An đã tự khám phá ra thật nhiều điều. Về tình yêu, về cuộc sống, và về nhân duyên…
- Nếu anh không quay đầu lại, em sẽ chết thật cho anh xem.
Hạ An đứng ở vỉa hè cạnh ngã tư. Nước mắt lưng tròng, cô tuyệt vọng hét lên với An Duy. Cô biết đến lúc này thì níu kéo cũng chẳng để làm gì nữa, nhưng cái cảm giác sắp mất An Duy vẫn siết chặt lấy tim cô bấy lâu, và giờ thì nó đã chi phối được cả lí trí của Hạ An mất rồi. Còn An Duy? Đã quá quen với kiểu đe doạ nửa vời đó của Hạ An, anh chỉ lắc đầu rồi đi tiếp.
Hạ An cắn chặt môi, chạy thật nhanh xuống lòng đường.
Rầm.
Lúc đó là 17h45’. Bầu trời chạng vạng hắt lên một màu máu đỏ rợn người.
***
Ngày thứ nhất
Đám tang của Hạ An. Mọi...
Cái phong bì màu xi măng ấy đã có lần em nhìn thấy trên ngăn kéo cơ quan anh một dịp tình cờ. Thì anh cứ lấy ra mà xem, mà ngắm mà ngẫm nghĩ… em chả bảo gì. Thật đấy! Có tin không?
Ngày xửa ngày xưa, khi chưa quen anh, em cũng có một anh bạn trai bảnh choe. Cái anh bạn ấy luôn cho mình là “good kisser”, thậm chí hắn ta còn nhận mình là “best kisser”. Cái thời mà em và hắn vẫn đi lẵng nhẵng cùng nhau thì em gặp anh. Hình như hồi ấy anh cũng có một mối tình đang rạn nứt. Hắn của em chuẩn bị ra nước ngoài với một tương lai ngời sáng, nào là master nào là doctor… Mối tình của anh hình như sau đó cũng câm lặng đi lấy chồng. Thế là hai cái đứa đang yêu ấy tự dưng “mồ côi” người yêu. Gặp nhau chẳng có gì ràng buộc, để khi quay lại với nhau...
Tôi có một người bạn trai. Tên anh ấy là Jin. Tôi luôn coi anh như một người bạn cho đến năm ngoái, khi chúng tôi cùng tham gia buổi đi chơi của câu lạc bộ, tôi nhận ra mình đã yêu anh.
Trước khi buổi đi chơi kết thúc, tôi thú thật tình yêu của mình. Chẳng bao lâu sau, chúng tôi thành một đôi.
Đối với tôi, anh là duy nhất. Còn đối với anh, có lẽ tôi chỉ như một trong số các cô gái kia thôi.
"Anh muốn đi xem phim không?" - Tôi hỏi.
"Anh không thể".
"Tại sao? Anh cần học bài hả?" - Nỗi thất vọng đang làm trái tim tôi quặn lại.
"Không... Anh phải đi gặp một người bạn".
Anh luôn như thế. Anh gặp gỡ các cô gái trước mặt tôi, như thể chẳng có gì. Đối với anh, tôi chỉ là một người bạn gái. Từ "yêu" chỉ được nói ra từ miệng tôi. Từ khi...
Ở nơi đó , anh vẫn đang chờ em phải ko anh ?
Ở nơi đó có phải anh đang chờ em
Chỉ khi mất mát con người mới học được cách trân trọng những gì mình đang có, 3 năm trước em đã đánh mất ý nghĩa sống của bản thân và anh đã giúp em tìm lại.
Giờ đây em đã mất anh và cũng tự hỏi ý nghĩa sống của bản thân là gì? Câu trả lời vẫn như 3 năm về trước: đó là tình yêu em dành cho anh! Nhiều người bảo yêu nhau là sống chết cùng nhau và em đã từng nghĩ vậy, anh cũng biết điều đó. Em hiểu những gì anh đã nói với em và hiểu cả những gì anh chưa thể nói.
- Em là 1 cô gái mạnh mẽ can đảm! Anh tin em sẽ sống tốt!
-
-Nếu em yêu anh, hãy vì anh mà sống. Sống đúng nghĩa!
-
- Hãy thay anh thực hiện ước mơ lớn nhất của anh, hãy đi đến cuối con đường...