Cùng anh đến đồng cải, em nhé
“Tại sao trong trò chơi mang tên ‘Tình yêu’, kẻ thắng cuộc không phải là kẻ có sức mạnh? Người mình yêu lại không yêu mình. Phải bao nhiêu người yêu đơn phương thì mới có một cặp đôi yêu nhau?” ***** Nếu không còn ngày mai Em sẽ ước ngày hôm nay tồn tại mãi mãi Để em được bên anh, cùng anh đến cánh đồng cải. Hòa mình vào màu vàng thuần khiết (Nhật ký của cô gái Bông Cải trước ngày tận thế.) Nó cười nhạt nhẽo khi nghe em trai đọc cái tin tức liên quan đến ngày tận thế. Đơn giản vì có hay không có ngày đó thì cuộc sống của nó cũng là một chuỗi ngày dài đằng đẵng không màu sắc. Nó bị mù. Nó cứ luôn trách ông trời sao khéo tạo ra trò chơi, cho nó biết cuộc đời này có màu gì rồi lại phủ lên đó toàn bộ màu đen – thứ màu sắc cho đến...
Vì yêu thương không phân biệt một ai
"Véo!" Chiếc xe máy phóng vèo trong con hẻm nhỏ, bất chấp tiếng la oai oái của các cô bán hàng rong đang lục đục kéo hàng ra đường buổi sớm. "Cha mày, thằng quỷ sứ! Định chạy cho kịp giờ liệm hả mày?" – Nhỏ Vy chống nạnh, hất cái nón trên đầu ra sau lưng, lớn tiếng mắng xối xả vào chiếc Dream mới chạy qua đây thôi mà bây giờ chỉ còn lại làn khói! "Quỷ gì đâu không hà, mới sáng sớm đã bị ám quẻ rồi, không biết cả ngày nay có mần ăn được gì hông biết!" – Nhỏ làu bàu trong miệng, đoạn cúi người xuống xốc lại gánh hàng hột vịt lộn còn nóng hổi bên trong. "Thôi đi cô hai ơi, chuyện này xảy ra như cơm bữa, chẳng ai dám lớn tiếng mắng mỏ bọn nó. Bọn tui già rồi, nói cho mà bọn nó phá hàng thì khổ cả đám! Chuyện này tốt nhất sau này cô...
Cupcake yêu thương
Đó là một buổi chiều Thu mênh mang gió. Anh đứng trước mặt em, bảo: Mình chia tay đi em! Em đã định níu kéo, nhưng không thể. Khi em nhìn vào đôi mắt anh, em biết mình mất anh thật rồi! ***** 1. Em đã khóc, vì một cuộc tình hai tháng. Chính xác là hai tháng, hai ngày và mười hai giờ đồng hồ lẻ. Tính ra, anh và em đã yêu nhau đến trăm ngàn phút, nhưng chỉ mất có mười phút để xa nhau. Lúc anh quay đi, em đã vội vã níu tay anh lại : " Đừng bỏ em!" Nhưng... Mắt anh nhìn xa xăm. Và tay anh thì lạnh lắm! Anh lặng lẽ rút tay khỏi em, bước nhanh về phía trước. Ráng chiều đỏ quạch như màu gạch mới nung. Bất giác, em vỡ òa trong mớ cảm xúc hỗn độn. Đâu đây, em nghe thấy văng vẳng tiếng Bùi Anh Tuấn.. Người yêu hỡi, đừng đi Xin em hãy...
Bầu trời và ký ức mối tình đầu
"Và tình yêu đầu ấy rồi cũng sẽ như áng mây lướt qua bầu trời cao vợi, đọng lại trên lá cành, như giọt sương đọng trên lá cỏ. Thời gian và khoảng cách sẽ nhấn chìm tất cả, duy có tình yêu em dành cho anh luôn ấm áp, luôn rạo rực như thuở yêu đầu!" ***** Mùa hè năm 2014. Sáng thứ 2 trong lành. Cái nắng của mùa hè miền Bắc dường như chưa phủ cho Hà Nội vào thời điểm sáng sớm. Ánh nắng còn mãi miết rong chơi nên không khí còn thoáng mát, dễ chịu. Sân bay Nội Bài đông nghẹt người. Xong tất cả các thủ tục, T lặng lẽ tìm một chỗ trống nơi hàng ghế trong sảnh rồi để valy dưới chân mình, bâng khuâng nhìn ra mảng trời cao vợi. Anh không cho gia đình và bè bạn ra tiễn mình. Anh sợ những cuộc chia ly nhuốm màu nước mắt. Dù anh vốn lạnh lùng...
Hết hạn rồi, tạm biệt
Hóa ra, đến một lúc nào đó, chúng ta cũng phải học cách chấp nhận tình yêu cũng có hạn sử dụng của nó. Đôi khi một người hết yêu bạn, chẳng phải vì bạn xấu xí đi, cũng không phải vì anh ta đã đem lòng thương một người mới, mà bởi trên đời vốn chẳng có gì mãi mãi nữa là yêu. Em có thể bất chấp mọi thứ để yêu anh, nhưng cuối cùng, duyên phận hết hạn rồi, chỉ đành nói tạm biệt. ***** "Điều tiếc nuối duy nhất vào ngày chia tay anh ấy Là tôi đã không ngăn lại được những giọt nước mắt tuôn rơi Nếu được quay trở về, tôi sẽ không khóc Để anh ấy biết rằng tôi vẫn có thể sống tốt" (Ca khúc Tôi yêu anh ấy) Điều đáng tiếc nhất trong đoạn tình cảm này là khi anh yêu tôi thì tôi không yêu anh, đến khi tôi thương anh thì anh lại quên mất cách...
Uống trà và thôi khóc
"Khi em yêu Minh, anh bỗng cô độc kinh khủng. Thật sự quãng thời gian qua không dễ dàng gì. Đã có đôi ba lần anh lạc đường, đôi ba lần anh trở thành ai đó khác. Nhưng rồi anh luôn nghĩ về em, về khu phố nơi chúng ta lớn lên, về vệ đường quen, và cả những giọt nước mắt của em nữa. Anh cũng có tập pha trà gừng, nhưng rất kinh khủng... Vậy nên anh về." ***** Tôi hay có những giấc mơ kỳ dị. Tôi mơ con chó nhỏ nhà tôi biết nói, và nó dằn vặt tôi hoài vì cái tật hay bỏ bê nó. Tôi mơ tôi cứ đứng mãi trước tủ quần áo nghèo nàn của mình mà không biết nên mặc cái gì cho ra hồn, thử hết cái này đến cái kia, để rồi bị trễ giờ làm. Nhưng giấc mơ thường xuyên nhất, lặp đi lặp lại nhiều nhất, chính là hình ảnh Minh đi lướt qua khi tôi đang ngồi trên...
Luật cho người thay thế
- Anh đã có người yêu, thứ anh cần chỉ là niềm vui ở bên em. Em cần anh, cần người chống lưng. ***** Tôi là một nhân viên bình thường trong một công ty bình thường, tôi thích ngủ hơn dậy sớm, tôi thích chơi hơn làm việc và tôi thích giàu hơn là nghèo. Nhưng mà tôi lại không phải là lọ lem, cả cuộc đời tôi lao đầu vào công việc chỉ để kiếm lấy một chút tiền, vì đồng tiền lót cho dạ dày, lót cho bước chân tôi trên con đường dài chông chênh. Ảnh minh họa. Tôi đã gặp anh. Anh không giàu có, nhưng gia đình khá giả, mức lương ổn định và có quyền uy hơn tôi. Anh là trưởng phòng của bộ phận tôi. Anh không quá đẹp, nhưng lại có cách giao tiếp cuốn hút, không quá cởi mở nhưng lại không quá ngạo mạn. Anh biết cách đối nhân xử thế, ít nhất...
Đồ khốn!... Em yêu anh
Hai mươi ba tuổi, tôi vẫn còn là một thằng con trai chưa chịu lớn. Tôi phóng túng, yêu tự do và thích nếm mùi đời. Tôi luôn nghĩ mình vẫn còn quá trẻ, còn quá nhiều thứ để đam mê và trải nghiệm. Tình yêu đối với tôi cũng chỉ như một trò chơi nho nhỏ đầy sắc màu, chỉ đơn giản là chơi thôi. Là đi sưu tầm những cảm giác mới từ những cô gái và chinh phục họ cho thỏa sự hiếu thắng của bản thân. Tôi thường cười đắc thắng và nói với mấy thằng bạn một câu châm ngôn mà tôi tự bịa thế này : Tuổi trẻ mà không yêu nhiều thì thật là một điều đáng tiếc. Hình như tôi chưa bao giờ yêu một ai nghiêm túc. Cho tới ngày em đến! ***** Một ngày giữa tháng chín đầy gió. Tôi nhớ rất rõ hôm đó là trước trung thu một vài ngày, trăng sáng tỏ. Tôi vi vu trên...
Vì anh không đủ tốt
Có lần, sau cơn hoan lạc, chúng tôi quay lưng về phía nhau, anh bảo : - "Mai mốt nếu em lấy chồng, đừng bao giờ chọn loại người như anh!" - "Em biết rồi! Nhưng...tại sao?" Trả lời theo cách lạnh lùng và vô tâm nhất mà tôi có thể. - "Vì anh không đủ tốt!" ***** Bước trên những con đường rợp bóng cây, tôi đi thật chậm, hít thật sâu, cố để tưởng tượng lại cảm giác khi anh còn đứng bên mình. Đã gần ba năm rồi, từ ngày anh đi Pháp, mỗi lần nhớ anh, tôi thường đi bộ trên con đường này, chỉ để nhìn lại cái khung cảnh, nơi mà tôi đã-từng-có-anh-bên-mình! Để chắc chắn mọi thứ vẫn ổn như tôi đang nhìn thấy. Anh hơn tôi vài tuổi, một sinh viên như anh thì...
Xe bus tình yêu
- Anh không phải là phụ xe. Anh phụ xe đây này. Tên con trai ấy nói và chỉ ra sau tôi. Thật là xấu hổ, tôi nhăm mặt và quay lại chìa thẻ xe buýt cho anh phụ xe thật sự rồi quanh quẩn tìm chỗ ngồi. Tên con trai ban nẫy đứng lên và ấn tôi ngồi xuống. Tôi lí nhí cảm ơn và quay mặt ra cửa kính nhìn xuống đường. Trời mưa tầm tã trong một chiều đông. Tôi mệt mỏi bước lên xe buýt khi đã trải qua gần như là một ngày căng thẳng. Trên xe chỉ còn duy nhất một chỗ trống. Một chỗ trống cạnh tên con trai hôm trước tôi đã tưởng nhầm là phụ xe. Dù muốn hay không tôi cũng phải ngồi xuống. Anh ra đang nghe Ipod. Tiếng nhạc phát ra là bài Cry của Rihana. Tôi lẩm nhẩm theo bài hát đó và giật mình khi anh ta cất giọng: - Em thuộc à? Anh ra bỏ tai...
Nếu muốn hạnh phúc, hãy sinh 2 con gái
Các nhà nghiên cứu đã đi đến kết luận này sau khi tìm hiểu cuộc sống của 2.116 gia đình, có từ 2 đến 4 con, trong độ tuổi từ 1 tháng đến 16 tuổi, với các sự kết hợp về giới tính khác nhau của bọn trẻ trong 12 biến thể. Kết quả cho thấy, trong tất cả biến thể, có 2 cô gái làm cho cuộc sống gia đình hài hòa nhất, bởi hai con gái ít khi trêu chọc nhau, chúng chơi một cách hiền lành và luôn vui vẻ. Hai con gái cũng hiếm khi làm phiền bố mẹ, ít gây ầm ĩ, thường tâm sự với cha mẹ và rất yêu thương nhau. Ngược lại, tăng gấp đôi số con gái có khả năng dẫn đến một cuộc sống hoàn toàn mệt mỏi, nghiên cứu cho biết. Các bà mẹ và ông bố có 4 cô gái lại ít hài lòng với cuộc sống gia đình nhất, 1/4 trong số đó thừa nhận họ không hài lòng cuộc sống...
Em sẽ đợi anh, quán cũ, giờ cũ
Một góc yên tĩnh của quán café…- Anh ơi, rút cục tình yêu là gì ạ? Hình như em đang vô tình, để hạnh phúc tuột trôi đi mất… Giọng nói tràn vào hư vô, ùa vào cùng tiếng ồn ào của dòng xe cộ. Hai con người dù đang nói chuyện với nhau nhưng dường như không có cùng một nhịp. Hãy cùng bắt đầu một câu chuyện tình về hai con người ở hai thế giới khác nhau, cùng xem họ để hạnh phúc đi mất và rồi tìm lại nó như thế nào, các bạn nhé? Snow café, 10h sáng của một ngày thứ Bảy. Đây được coi là khoảnh khắc định mệnh. Lần đầu tiên, nó gặp, mỉm cười và chào anh. Với nó, anh cũng như tất cả những vị khách quen thuộc khác của Snow, nó luôn chào họ bằng một nụ cười thật tươi và giọng êm ru. Và anh không phải ngoại lệ. Anh không phải khách quen...
Back
Top Dưới