Tại sao một số người có thể chìm vào giấc ngủ chỉ sau vài phút, trong khi số khác lại thao thức hàng giờ với những dòng suy nghĩ hỗn độn? Khoa học giấc ngủ cho thấy, khả năng "đặt lưng là ngủ" không hoàn toàn do cơ địa, mà phần lớn đến từ những điểm mạnh trong điều hòa cảm xúc và làm chủ tư duy.
Việc học hỏi những thói quen tâm lý này không chỉ giúp bạn cải thiện chất lượng nghỉ ngơi mà còn nâng cao bản lĩnh đối diện với những áp lực trong cuộc sống thường nhật.
Dưới đây là những đặc điểm tâm lý ưu việt của những người sở hữu giấc ngủ ngon mà chúng ta hoàn toàn có thể rèn luyện được.
Khả năng để suy nghĩ trôi qua mà không "bám víu" là chìa khóa của giấc ngủ nhanh - Ảnh: FREEPIK
Nghệ thuật buông bỏ và chấp nhận sự thiếu kiểm soát...
Bạn đang sử dụng trình duyệt lỗi thời. Trình duyệt này có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Góc chữa lành
Lan tỏa giá trị nhân văn và phong cách sống tích cực.
Bộ lọc
Chỉ hiển thị:
Đang tải…
Nuôi dạy con trai và con gái không giống nhau. Có 3 điều cần tránh khi nuôi con trai và 5 điều cần tránh khi nuôi con gái mà cha mẹ nên biết càng sớm càng tốt, theo Sina.
Ba điều cần tránh khi nuôi con trai
1. Nuôi con trai tránh giàu
Người ta thường nói rằng "nghèo nuôi con trai, giàu nuôi con gái". Ý nghĩa quan trọng của "nghèo" nuôi con trai là thông qua cảm nhận sự nghèo khó và gian khổ của bản thân mà từ đó rèn luyện và bồi dưỡng phẩm chất, ý chí cho con. Điều này có nghĩa, khi giáo dục con trai nên nghiêm khắc hơn, đặc biệt đối với vật chất. Hãy để con chịu khổ chút ít, để con trải nghiệm thất bại, rèn luyện tính tự lập và chịu trách nhiệm...
2. Không nên để con trai phụ thuộc vào mẹ
Bố mẹ nên tách con trai khỏi mình sớm...
Cảm giác một mình không dễ chịu. Song hãy nghĩ lạc quan hơn, cuộc sống độc thân cho bạn hiểu ra vài bài học quý giá đấy!
1. Chính xác độc lập là...
Không đơn giản chỉ là rời ghế nhà trường và thoát khỏi sự kìm kẹp của cha mẹ, độc lập còn bao hàm nhiều hơn thế, nhưng chính xác thì, độc lập là tự mình “quản lý”, chăm sóc được mình, làm được mọi việc cho mình mà không cần phải trông ngóng vào bất cứ ai.
2. Biết giá trị của lao động, làm việc
Trong vòng tay cha mẹ, bạn vô lo. Có một người ở bên cạnh, bạn cảm giác được chia sẻ tài chính và có phần ý lại. Chỉ khi ở một mình bạn mới cảm nhận được tầm quan trọng của đồng tiền và bạn buộc phải làm việc thì mới có. Bạn sẽ thấy yêu công việc hiện tại hơn rất nhiều, bạn lao động hăng say hơn...
Mẹ dạy con đừng quyết định khi đang nổi giận, luôn dự trù tiền cho những khoản không tên, sẵn sàng thay đổi để hạnh phúc hơn...
Trang Real Simple mới đây lấy ý kiến độc giả về những bài học cuộc sống giá trị mà họ học được từ người mẹ yêu quý của mình. 17 điều dưới đây là những chia sẻ ý nghĩa nhất họ nhận được.
1. Luôn luôn đối xử với mọi người như nhau dù họ là người quản gia, bồi bàn hay các giám đốc điều hành.
2. Chúng tôi đã bị nhốt trong một phòng tắm khi còn bé xíu. Chị em tôi đã sợ hãi, khóc lóc trong khi cha mẹ của chúng tôi thử các cách để mở cửa. Lúc đó, mẹ đã trượt một thanh chocolate vào bên trong, chúng tôi ăn và ngừng khóc. Khi chúng tôi được giải thoát, mẹ đã nói rằng: "Chocolate luôn là sự trợ giúp ngọt ngào, mọi...
Lời xin lỗi sẽ giúp giải tỏa khúc mắc mối quan hệ giữa bạn và con cái, đồng thời giúp con có một cuộc sống tốt hơn.
Vì vậy, việc dạy trẻ biết nói lời xin lỗi ngay từ lúc còn nhỏ là rất quan trọng. Điều này giúp trẻ biết nhận trách nhiệm về hành vi sai trái của mình và học cách sửa sai.
Bạn không nên ép buộc trẻ nói lời xin lỗi. Thay vào đó, hãy nói chuyện một cách bình tĩnh và giúp trẻ hiểu được hậu quả hành động của mình. Sau đó, bạn hỏi con rằng xin lỗi có phải việc nên làm hay không. Nếu trẻ vẫn ương ngạnh và không đồng ý, hãy kiên nhẫn giải thích lại lần nữa, cố gắng không quát mắng trẻ. Dạy trẻ nói lời xin lỗi cần nhiều thời gian, sự kiên trì và công sức. Dưới đây là một vài cách giúp bạn có thể dạy trẻ nói xin lỗi:
1. Xin lỗi...
Tôi vẫn thường điều khiển các buổi hội thảo vào cuối tuần tại Deerhurst Lodge, bắc Toronto. Vào một đêm, cơn bão đã quét ngang một thị trấn nhỏ ở phía bắc chúng tôi, Barrie, giết hại nhiều người và thiệt hại lên đến hàng triệu đô la. Vào đêm Chủ nhật, trên đường về nhà, tôi dừng xe khi chạy ngang qua Barrie. Tôi dừng lại bên đường cao tốc và nhìn quanh. Ngổn ngang.
Khắp mọi nơi đều là những căn nhà đổ nát và những chiếc xe bị lật ngược.
Cũng vào đêm đó, Bob Templeton cũng chạy trên con đường cao tốc đó. Cũng như tôi, anh ấy cũng dừng lại để xem sự thiệt hại do thiên tai tạo ra, nhưng suy nghĩ của anh ấy hơn tôi nhiều. Bob là phó chủ tịch của Telemedia Communications, công ty sở hữu một loạt các đài phát thanh ở Ontario và Quebec. Anh...
Đó là đêm cuối cùng trước ngày lễ giáng sinh. Tôi vội vã đến siêu thị để mua vài món quà còn lại mà trước đó đã không đủ thời gian để mua. Trong siêu thị lúc ấy rất đông đúc, người ta đang xếp hàng rồng rắn ở quầy tính tiền. Nhìn cảnh tưởng đó, tôi bắt đầu tự than vãn với mình rằng việc mua sắm rồi sẽ kéo dài lê thê trong khi còn rất nhiều việc đang chờ tôi ở nhà...
"Năm qua tháng tới, lễ giáng sinh càng trở thành một sự kiện gì đó đầy ồn ào náo nhiệt và phiền toái. Tôi chỉ ước sao mình được nằm dài ra ngủ và chỉ thức giấc sau tất cả những náo nhiệt phiền toái ấy..."
Dù vậy tôi cũng cất bước tới khu bán đồ chơi, rồi không dứt lời ta thán về giá cả các món hàng, tự hỏi liệu bọn trẻ có thật sự cảm thấy vui thích khi chơi đùa với những...
Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì"... Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.
o O o
Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.
Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa...
Truyện có tựa gốc là “Tree, Leaf and Wind” của một tác giả người Singapore, được các du học sinh Việt Nam bên Singapore đăng lên web cho bạn bè cùng đọc. Truyện xoay quanh chuyện tình của ba nhân vật: Cây, Lá và Gió, nhưng với ba câu hỏi:
1. Vậy Lá rời Cây là vì Gió thổi Lá đi hay vì Cây không giữ Lá lại ?2. Có bao giờ bạn rơi vào trường hợp của Cây, Lá hay Gió chưa ?3. Nếu là Cây bạn sẽ làm gì, là Lá bạn sẽ làm gì và là Gió bạn sẽ làm gì ?
"Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó... đầu tiên hãy yêu người đó trước đã"
Cây
Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi...
Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền.
Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng.
Ngay từ đầu, lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa...
Tôi viết ra điều này từ kinh nghiệm bản thân mình. Một ngày nọ, mệt mỏi sau một ngày làm việc, tôi bước từ sở làm về với khuôn mặt nặng trĩu. Thế rồi một người chẳng quen biết gì trên xe điện mỉm cười với tôi, và theo phản xạ, tôi cũng cười đáp lại. Đột nhiên, mọi mệt nhọc trong tôi dường như tan biến.
Có một câu chuyện của Saint Exupéry mà tình cờ tôi đọc được. Những người say mê văn học không xa lạ gì với tác giả cuốn Hoàng tử bé. Ông từng là phi công tham gia chống phát xít trong Thế Chiến II. Từ những năm tháng này, ông đã viết ra Nụ cười. Tôi không biết đây là một tự truyện hay một truyện hư cấu, song tôi tin rằng nó có thật. Trong truyện, Saint Exupéry là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông nghĩ rằng nay mai mình sẽ bị xử...
Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, Brian Dison - tổng giám đốc của tập đoàn CocaCola - đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người.
"Bạn hãy tưởng tượng cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có năm quả bóng mang tên là: công việc, gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tinh thần. Bạn đang tung chúng lên không trung. Bạn sẽ hiểu ngay rằng công việc là quả bóng cao su. Vì khi bạn làm rơi nó xuống đất, nó sẽ nảy lên lại. Nhưng bốn quả còn lại - gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tinh thần - đều là những quả bóng bằng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi một quả, nó sẽ bị trầy xước, có tì vết, bị nứt, bị hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ nát mà không thể sửa chữa được. Chúng không...